Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Bi Rain- "được" và "mất" với Hollywood?




(SVVN) Bi Rain vừa tạm biệt Hollywood để trở về Hàn Quốc, bắt tay làm tiếp nhiều dự án dang dở từ năm ngoái.


Quyết định khiến nhiều người thắc mắc ?

Tháng 3 năm 2007, Bi Rain chính thức tuyên bố tham gia dự án phim Speed racer của anh em đạo diễn Wachouski. Mặc dù chỉ được giao một vai thứ chính với tổng thời lượng xuất hiện trên phim chừng 15 phút nhưng Bi Rain vẫn chấp nhận bỏ hết mọi công việc ở Hàn Quốc để chuyển đến định cư ở Berlin.

Mọi người đều háo hức chờ đợi vào Speed racer, nhưng tiếc rằng dự án bom tấn này lại trở thành quả bom xịt lớn nhất mùa hè khi lỗ chỏng gọng vì đạo diễn Wachouski đã xác định nhầm đối tượng khán giả: hình ảnh xanh đỏ như phim thiếu nhi nhưng nội dung lại phức tạp như phim người lớn.

Những tưởng Bi Rain sẽ bỏ mộng Hollywood sau cú ngã đau này, nhưng anh lại tiếp tục khẳng định kế hoạch chinh phục Hollywood bằng hợp đồng với công ty đại diện WMA, và nhận vai chính trong phim hành động Ninja assassin của đạo diễn James McTeigue. Rất nhiều người nói Bi Rain sai lầm khi tạm thời từ bỏ những hào quang đang có để bắt đầu những bước chập chững đầu tiên ở Hollywood. Bi có lừng danh cỡ nào ở châu Á thì cũng chỉ là số 0 tròn trĩnh tại Hollywood mà thôi.




Những cơ hội chưa nhìn thấy ngay

Nhưng Bi suy nghĩ hơi khác: Những cơ hội được hợp tác với các đạo diễn như Wachouski hay James McTeigue thì không hề dễ kiếm, và anh chấp nhận mạo hiểm thử sức. Có thể họ chưa bao giờ gắn tên tuổi với những phim bom tấn ăn khách gần đây, nhưng Hollywood lại luôn nhắc đến họ như những người không ngại khám phá cái mới, phim của họ luôn ẩn chứa những thông điệp và phong cách riêng biệt không lẫn vào đâu được. Rõ ràng là Bi chẳng thể đủ sức giành vai của những dự án lớn, nhưng gây ấn tượng bởi những bộ phim đặc biệt thì anh lại hoàn toàn có thể.




Sau một năm rưỡi chinh chiến ở Hollywood, Bi đã trở lại Hàn Quốc với một hành trang ngon lành. Những hợp đồng quảng cáo lớn tới tấp bay đến, vì dù gì anh cũng đã được gắn thêm mác đóng phim Hollywood. Vị trí hàng đầu của Bi ở châu Á vẫn không thay đổi, bằng chứng là anh đã được chọn là ca sĩ đại diện cho Hàn Quốc để hát trong đêm bế mạc Olympic Bắc Kinh. Và lượng fan hùng hậu của Bi vẫn ngày càng tăng lên.




Nhưng cái được lớn nhất, là Bi đã thử thách chính mình rất nhiều: Thử thách nghị lực, quyết tâm của mình khi bộ phim đầu tay mang bao nhiêu hy vọng lại thất bại thảm hại. Thử thách sức khoẻ khi phải tham gia một lịch làm phim vô cùng khắc nghiệt, phải giảm 12kg và mỗi ngày chỉ được ngủ 5 giờ. Thử thách cả kiến thức, vốn ngoại ngữ khi đơn độc làm việc giữa một đoàn làm phim nước ngoài. Chính vì thế mà cho dù phim Ninja assassin ra mắt ngày 12/1/2009 tới đây có ăn khách hay không, Bi vẫn có quyền được tự hào vì đặt chân lên một nấc thang mới trong sự nghiệp của mình.

Sinh viên với nghệ thuật xếp giấy Nhật Bản




(SVVN) Trong hai ngày 13 và 14/9 tại nhà văn hoá sinh viên đã diễn ra triển lãm Origami, nghệ thuật xếp giấy Nhật Bản. Đây là lần ra mắt thứ ba cuả các tay chơi giấy thuộc nhóm VOG (nhóm gấp giấy Origami Việt Nam) tại Thành phố Hồ Chí Minh



Quy tụ gần hơn 100 mẫu giấy, ngoài những mẫu gấp lại tác phẩm cuả tổ sư Akira và các tác giả ở miền Bắc, toàn bộ phần lớn còn lại là các sáng tác mới cuả các thành viên trong nhóm.



Cuộc triển lãm đã tạo ra nhiều bất ngờ thú vị cho khách tham quan không chỉ bởi sức sáng tạo cuả các bạn trẻ qua những khúc biến tấu độc đáo cuả giấy mà nổi bật hơn là bộ xương khủng long đồ sộ được mô phỏng sinh động bằng giấy. Sau suốt một tháng làm việc, các thành viên VOG đã cho mắt bộ xương khủng long với chiều cao 3m15 và chiều dài 7m2. Tác phẩm đã ghi tên mình vào danh sách những kỷ lục Việt Nam.

Toàn cảnh lễ hội đón trung thu của SVVN tại Úc!




(SVVN) Vào thứ bảy và chủ nhật (13-14/9/2008), hơn 200 bạn sinh viên đang học tập tại Úc từ các trường Monash, Deakin, RMIT, La Trobe.... đã tụ hội về hai trường đại học có tiếng là tập trung nhiều sinh viên Việt Nam nhất tại Melbourne - Monash và Swinburne để tổ chức đêm hội Trung thu. Đây được coi là sự kiện văn hoá, giao lưu, nơi gặp gỡ, trao đổi... và thắt chặt thêm tinh thần đoàn kết của các sinh viên Việt Nam tại Úc.


Được xem là khá thành công so với mọi năm, Như Anh, Phó chủ tịch Hội sinh viên Việt Nam trường Swinburne, cho biết năm nay về phần ẩm thực, có đến 21 gian hàng tham gia, ‘hoành tráng’ hơn hẳn nếu so với mọi năm chỉ có khoảng 6, 7 quầy. Không cầu kỳ, các gian hàng đều do sinh viên các trường tự tay làm và đóng góp.



Không chỉ các bạn sinh viên Việt Nam mà ngay cả những bạn nước ngoài cũng có dịp thưởng thức tất cả các món ăn đặc trưng Việt Nam như bò bía, gỏi cuốn, chả giò, chè khoai môn, bánh cuốn v.v…và tham gia các trò chơi dân gian, phá cỗ theo phong tục của người Việt... Đây thực sự hoạt động có ý nghĩa, góp phần tạo sân chơi lành mạnh cho các bạn du học sinh trong những ngày xa nhà và đem nền văn hoá Việt Nam giới thiệu đến bạn bè quốc tế.


Hoa hậu Mỹ làm gì sau khi đăng quang?




(SVVN) Các hoa hậu không chỉ biết trình diễn những bộ bikini gợi cảm với những bước đi duyên dáng trên giày cao gót. Rất nhiều thí sinh đăng ký tham dự chương trình Hoa hậu Mỹ với tham vọng nghề nghiệp tương lai rất rõ ràng và sau khi đăng quang họ tiếp tục làm việc không biết mệt mỏi để hướng đến những mục tiêu cao hơn.


Cánh cửa nhỏ để ra đường lớn

Vài năm sau khi đăng quang Hoa hậu Mỹ năm 1994, Lu Parker lần đầu tiên bước vào phòng làm việc của mình, phòng thông tin của WCSC-Kênh 5, một thành viên của tập đoàn CBS ở Nam Carolina, trong tâm trạng căng thẳng. Cô chịu áp lực không chỉ từ cảnh báo trước của vị giám đốc về một môi trường làm việc nhiều cạnh tranh mà còn từ những lời xầm xì bàn tán của đồng nghiệp. Mọi người tỏ ý nghi ngờ năng lực làm việc của cô hoa hậu xinh đẹp chưa có bất cứ kinh nghiệm gì.

Bắt đầu với vị trí dẫn chương trình vào mỗi cuối tuần, Lu Parker thăng tiến không ngừng. Năm 2000, cô trở thành biên tập viên chính thức. Năm 2003, cô chuyển sang làm việc cho đài San Antonio trong vai trò người dẫn chính của chương trình “Great Day SA” - một trong những show truyền hình giải trí hàng đầu của hãng này. Năm 2005, cô đồng chịu trách nhiệm cho Bản tin chính của hãng KTLA. Hiện cô là chủ nhiệm chương trình thời tiết trên bản tin của KTLA. Ngoài ra, cô còn là tác giả quyển sách “Catching The Crown: The Source for Pageant Competion”.





Nhìn lại chặng đường đã qua, Lu Parker tâm sự: “Danh hiệu Hoa hậu Mỹ đã giúp tôi mở cánh cửa để bước vào ngành truyền hình. Giám đốc chương trình đã cho tôi một cơ hội rất lớn khi nhận tôi vào làm việc, vì tôi không thật sự xuất sắc ngay từ đầu. Tôi đã nắm lấy cơ hội đó và làm việc cật lực để đạt được những thành công như bây giờ. Tôi không nghĩ có một công việc nào khác thích hợp hơn cho mình như công việc hiện tại”.

Thi hoa hậu- bước đệm nghề nghiệp




Nhiều cô gái xem những cuộc thi sắc đẹp như chương trình Hoa hậu Mỹ chính là phương tiện để có thể theo đuổi những nghề nghiệp đòi hỏi phải thường xuyên xuất hiện trước công chúng. Danh hiệu hoa hậu sẽ mang đến không chỉ là sự nổi tiếng, những chuyến đi xuyên suốt đất nước mà còn là những lời mời tham dự những sự kiện xã hội quan trọng. Hoa hậu là người phải phát biểu trước đám đông hàng ngàn người trong những buổi kêu gọi quyên góp từ thiện. Chiến thắng trong một cuộc thi sắc đẹp dẫn đến khả năng giao tiếp linh hoạt, khả năng chịu được áp lực, dạy họ cách đề ra mục tiêu và thực hiện nó. Tất cả những khả năng ấy rất có ích cho công việc sau này của các hoa hậu.

John Kitson, hiện đang làm việc cho Tổ chức Việc làm mô tả quá trình ấy như “một sự phát triển những khả năng giao tiếp. Những kĩ năng như phỏng vấn, làm việc nhóm, lãnh đạo,... được hoàn thiện qua những cuộc thi tuyển sắc đẹp sẽ phát huy tác dụng với những công việc đòi hỏi phải đối diện thường xuyên trước công chúng, chẳng hạn như kinh doanh hay PR.




Theo bà Theresa Beyer, phó giám đốc Marketing của Chương trình Hoa hậu Mỹ, chính chương trình này cũng giúp các ứng viên chuẩn bị cho công việc về sau này. Những bước chuẩn bị đầu tiên của chương trình sẽ cho các ứng viên hình thành sự tự tin. Trong bất kì lĩnh vực công việc nào, sự tự tin đều rất quan trọng. Sự tự tin này phải được rèn luyện và không thể tự dưng mà có, dù bạn có đẹp đến mức nào chăng nữa.

Trước ống kính truyền hình




Chương trình Hoa hậu Mỹ được thu hình phát sóng trên truyền hình. Vì vậy mà những ứng viên tham gia đã quen với việc xuất hiện trên truyền hình lập tức có lợi thế trong những nghề người mẫu, diễn viên hay dẫn chương trình.

Lu Parker truyền đạt kinh nghiệm: “Khi tham gia một cuộc thi hoa hậu, bạn phải biết cách quan hệ công chúng và thuyết phục đám đông, một công việc chẳng dễ dàng gì. Và rồi bạn sẽ học được cách luôn nhìn thẳng vào mắt mọi người và luôn vững vàng trong khi giao tiếp”.

Trong vòng mười năm qua, ngày càng nhiều cựu Hoa hậu Mỹ tìm được sự nghiệp trong ngành truyền hình. Mọi hãng truyền hình đều săn tìm những người duyên dáng và có khả năng giao tiếp vượt trội để đưa lên sóng.

Tổ chức Hoa hậu Hoàn vũ của ông trùm Donald Trump hằng năm mở ra nhiều cuộc chạy đua sắc đẹp, như Hoa hậu Mỹ, Hoa hậu Hoàn vũ, Hoa hậu tuổi Teen toàn nước Mỹ. Sau mỗi cuộc thi, các hoa hậu sẽ được trao học bổng để theo đuổi lĩnh vực mà mình đam mê.
Không phải tất cả mọi nữ hoàng sắc đẹp đều thích xuất hiện trước ống kính. Có những cô hoa hậu theo đuổi sự nghiệp chính trị, hoạt động môi trường, viết lách, thậm chí có cô làm việc trong ngành điện tử.




Điểm chung dễ nhận thấy ở các hoa hậu Mỹ là mục đích dự thi rất rõ ràng và sự phấn đấu không biết mệt mỏi sau khi đăng quang để cống hiến cho công chúng những giá trị gia tăng.Trong bảng tổng kết của MissUSA, đa số các Hoa hậu Mỹ đều hoạt động trong lĩnh vực truyền hình và đều rất thành công. Chỉ duy nhất Hoa hậu Mỹ năm 2006 Tara Corner là gặp rắc rối với ma tuý và sau khi được ông trùm Donald Trump gửi đi cai nghiện thì hiện cũng đang nỗ lực để trở thành diễn viên nổi tiếng. Tara Corner đang ấp ủ một quyển sách về những bước ngoặt đã thay đổi cuộc đời cô.

"sao" học để được tôn trọng




(SVVN) Những chuyện lùm xùm về học hành của hoa hậu Việt Nam, hay những câu trả lời thiếu hiểu biết, những cuộc phỏng vấn nhạt như nước lã của các thí sinh trong nhiều cuộc thi sắc đẹp và một số ngôi sao trẻ gần đây khiến người ta thất vọng. Phải chăng, lên hàng sao trong giới nghệ sĩ, chỉ cần danh tiếng, cần sắc mà chẳng cần hương?


Học để được tôn trọng

Tại Hollywood, bạn có thể thấy số lượng ngôi sao không cần bằng cấp rất nhiều. Làn sóng các ngôi sao trẻ rời bỏ trường học ngày càng nhiều và sớm lên. Nhưng thế không có nghĩa là nơi này coi nhẹ chuyện học hành. Có những gương mặt tuy chưa được giải Oscar nào, phim họ đóng cũng hiếm khi đạt doanh thu lẫy lừng nhưng vẫn luôn được mọi người nhắc đến với sự trân trọng và vì nể: đó chính là những ngôi sao có học. Như Jodie Foster hay Natalie Portman chẳng hạn, luôn được xếp vào danh sách những cô gái thông minh nhất Hollywood vì đã tốt nghiệp các trường đại học lừng danh.

Điều gì đã khiến Natalie Portman được mời làm Ban giám khảo trong liên hoan phim Cannes 2008 vừa rồi? Hay hãng thời trang cao cấp Channel chọn Emma Watson giữa một rừng kiều nữ khác? Tài năng, sắc đẹp là những tiêu chí quan trọng, nhưng học thức cũng được chú ý không kém. Rõ ràng, giữa những diễn viên ngang nhau về sắc đẹp, về số lượng vai diễn thì những ai có một phông nền tri thức nhất định vẫn được coi trọng hơn hẳn.




Ở châu Á, tư tưởng coi trọng học hành còn mạnh mẽ hơn. Kim Tae Hee dù bị chê tơi tả vì diễn xuất ẹ nhưng vẫn là nữ hoàng quảng cáo Hàn Quốc suốt bao nhiêu năm qua, một phần vì cô luôn gắn liền với tấm bằng tốt nghiệp hạng ưu của đại học Seoul - ngôi trường danh giá hàng đầu nước này. Công ty nào chả muốn hình ảnh đại diện cho sản phẩm của mình là một cô gái không chỉ xinh đẹp mà còn có học vấn cao. Hay như Kim Jung Hoon, anh được Nhật Bản, Trung Quốc liên tục mời sang đóng phim hợp tác cũng nhờ chỉ số IQ thuộc hàng cao nhất giới nghệ sĩ Hàn Quốc và do đó luôn được các fan xem như một tấm gương để phấn đấu học theo.



Cũng không phải ngẫu nhiên mà khán giả Trung Quốc bình chọn "Tứ đại danh đán" của điện ảnh nước này bao gồm Chương Tử Di, Châu Tấn, Triệu Vy và Từ Tịnh Lôi. Xét về sắc đẹp hoặc độ ăn khách, chắc chắn có nhiều gương mặt khác sánh ngang họ, nhưng bốn ngôi sao này lại gây ấn tượng nhờ sự thông minh và kiến thức. Triệu Vy giờ đang học cao học ngành đạo diễn tại Học viện điện ảnh Bắc Kinh, Châu Tấn được mời làm biên tập cho một tạp chí chuyên về môi trường, Từ Tịnh Lôi thì đã quá lừng danh với blog đông nghẹt người đọc và còn mở ra một tờ báo mạng riêng của mình ...


Có khi nào học là muộn?

Có một nghịch lý là trong khi nhiều gương mặt trẻ nghỉ học giữa chừng để đeo đuổi giấc mơ danh vọng thì cũng có kha khá ngôi sao lớn tuổi quay lại trường học để hoàn tất tấm bằng còn dang dở. Năm 2008 này đánh dấu một loạt diễn viên kỳ cựu của Hàn Quốc nhận bằng cử nhân ở độ tuổi ngoài 30, như Lee Yo Won hay Lee Jung Jae.

Chính vì thế mà có nhiều nghệ sĩ trẻ biết nhìn xa trông rộng một chút đã chấp nhận tạm ngưng sự nghiệp một thời gian để tập trung học hành, như Moon Geun Young chẳng hạn. Nhiều thành viên các nhóm nhạc nổi tiếng SNSD, Wonder girls hay Shinee bên ngoài sân khấu vẫn đều đặn đến trường đại học như bạn bè bình thường.

Làng giải trí Đài Loan cũng có khá nhiều nghệ sĩ vừa đi làm vừa đi học, dù tuổi tác đã quá thời sinh viên từ lâu. Châu Du Dân, Trịnh Nguyên Sướng hay Hạ Quân Tường vẫn tranh thủ xếp lịch xen kẽ giữa đến trường và ra trường quay. Cho dù thời gian học bị kéo dài gấp đôi gấp ba các sinh viên khác vì nghỉ học nhiều thì họ vẫn cố gắng theo học đến khi nào tốt nghiệp mới thôi...




Rõ ràng các sao nước ngoài, vẫn luôn và ngày càng ý thức hơn về trình độ học vấn. Đó là điều mà các sao Việt có lẽ cần để ý và học hỏi hơn...

“Tôi không muốn nhắc đến Đan Lê là nhắc đến scandal”




Hai từ “Đan Lê” và “phim sex” đã khiến “cô gái thời tiết” điêu đứng một khoảng thời gian trước khi vụ việc được sáng tỏ. Một scandal bất ngờ từ trên trời rơi xuống không phải là điều mà ai cũng có thể đủ bình tĩnh để giải quyết. Đan Lê đã ứng xử như thế nào?

Bài học sau những gì đã xảy ra, với Lê là gì?

Đối với bất kỳ chuyện gì xảy ra người ta phải tìm cách giải quyết thấu đáo nhất có thể, và tiếp tục cuộc sống. Phải càng làm thế nào để mọi việc tốt hơn, hoàn thiện hơn. Đối với tôi, sự việc đó là một điều không may, hay nói chính xác hơn, là một tai họa.

Dù bất cứ ai chăng nữa khi gặp tai họa người ta cũng phải tìm cách để đối diện với nó. Ví dụ như đi trên đường gặp một chiếc xe mà tài xế buồn ngủ hay say rượu. Bạn phải chống cự bằng cách tránh đi, không thể để nó đâm vào mình như vậy. Với tôi, dù có rơi vào hoàn cảnh nào cũng phải bình tĩnh để tìm cách giải quyết vấn đề. Trong tất cả mọi trường hợp thì sự bình tĩnh luôn là yếu tố trước tiên và cần thiết nhất với tất cả mọi người. Không bình tĩnh sẽ không làm được điều gì cả.

Liệu lúc đấy Đan Lê có tin là vấn đề sẽ được rõ ràng?

Dĩ nhiên. Sự thật chỉ có một. Và sẽ được sáng tỏ nếu mình biết cách làm cho nó được sáng tỏ. Nhưng trong lúc nó chưa sáng tỏ, bạn vẫn phải đối mặt với nó.

Uy tín cũng như danh dự của một con người là cả một quá trình chứ không chỉ bằng sự việc. Nhân cách được khẳng định qua một quá trình, thậm chí một đời người. Tôi đã 26 tuổi thì nhân cách cũng đã hình thành đến năm 26 tuổi, và mọi người nhìn vào nhân cách đấy, chứ không chỉ bằng sự việc.

Cho nên, nói là may mắn cũng không hẳn, nhưng tôi đã có sự ủng hộ của tất cả mọi người bên cạnh. Từ người thân, bạn bè, gia đình, đồng nghiệp. Đấy là điều mà tôi cho rằng tôi đã thành công.

Lê tự tin vào niềm tin của mọi người vào mình?

Tất nhiên, nếu không có lòng tin của mọi người, tôi nghĩ mình không vượt qua mọi việc một cách dễ dàng như thế.

Nhưng có lẽ sẽ khó tránh sự xì xầm của mọi người, gặp tình huống đó, bạn sẽ ứng xử thế nào?

Im lặng. Tất nhiên. Chẳng lẽ ra đôi co với người ta? Mà dù có đôi co người ta cũng sẽ không hiểu. Trong những ngày đó, tôi tránh đến những nơi công cộng.

Đó là sự trốn tránh?

Không, đó chỉ là việc bạn không muốn tự làm tổn thương bản thân. Tránh càng nhiều sự tổn thương càng tốt.

Nói đến sự vượt qua, trong thời gian vừa rồi, không chỉ có Lê, mà nhiều người khác - là nghệ sĩ, là người của công chúng - cũng phải vượt qua, nhiều chuyện!

Sự vượt qua chỉ nên để dành cho những người thực sự gặp khó khăn và vượt qua, nó không dành cho những ai bắt buộc phải đối mặt với những gì mình gây ra. Người ta đã nói, gieo gió thì phải gặt bão, những việc mình làm ra thì phải chấp nhận hậu quả của nó. Đấy không được tính là sự vượt qua cũng như là bản lĩnh. Tôi nghĩ là như thế.


"Với tôi, dù có rơi vào hoàn cảnh nào cũng phải bình tĩnh để tìm cách giải quyết vấn đề..."

Quan điểm của Lê về vấn đề này có vẻ khá rõ ràng và khắt khe, nhưng là con người, ai cũng cần một sự bao dung?

Dĩ nhiên, việc tạo cơ hội, điều kiện cho mọi người là lòng nhân ái và cách nhìn của nhiều người về điều đó cũng khác nhau. Nhưng riêng tôi, tôi nghĩ rằng mình phải tự chịu trách nhiệm với hành động của mình, với những gì mình tạo nên. Còn trong cuộc sống sẽ có rất nhiều điều đến với mình mà mình không lường trước được, cách tốt nhất là hãy tự rèn luyện hàng ngày...

Lê có cho rằng cách hành xử của mình là quá quyết liệt so với những người khác (Đan Lê đã khởi kiện một tờ báo và đã thắng kiện)?

Có, tôi nghĩ là như thế. Và tôi nghĩ rằng nếu có điều kiện và nếu người ta cảm thấy quyền lợi về pháp luật của họ bị xâm hại, thì họ nên làm theo cách như thế. Đấy không chỉ bảo vệ một mình cá nhân mình, mà còn cho xã hội. Bởi nếu như tất cả những hành vi sai phạm trong cuộc sống đều được bỏ qua một cách dễ dàng như vậy thì sẽ không ai phải cẩn trọng với hành động của mình cả.

Nhưng những người có cách hành xử khác có thể lại cho rằng không hơi đâu phải làm những chuyện như vậy, miễn bản thân thấy thanh thản là được?

Làm như đã làm tôi thấy thanh thản! Tôi không thuộc người của giới giải trí. Tôi làm báo, làm truyền hình. Và phải nói thật rằng là, ai từng học ngành báo, biết được luật báo chí thì hiểu rằng bạn đang bị xâm phạm quyền lợi. Hơn nữa tôi yêu nghề của tôi, tôi muốn giữ sự trong sạch của nó trong mức có thể, và tôi không dung thứ cho những việc đó.

Có người tư lự: Biết đâu, sau những sự việc như thế người ta lại được biết đến nhiều hơn? Bạn nghĩ sao?

Bạn có thấy điều đó ngược quá với những logic bình thường không? Bản thân tôi, “scandal” theo ý nghĩa thông thường của người Việt - không phải theo nghĩa dịch ra từ tiếng Anh nhé - là một điều mà bất cứ một người nào muốn công tác nghiêm túc, làm việc nghiêm túc và có năng lực đều không muốn mắc phải.

Bởi vì để có được một chỗ đứng trong nghề nghiệp, họ đã phải đổ rất nhiều mồ hôi công sức, đổ rất nhiều tâm huyết - để có được một chút ít thành công như họ mong muốn, thì không vì lí do gì họ đánh đổi nó, đánh mất nó, hay nói một cách khác hơn là để cho mọi người đánh giá sai về mình.

Không ai muốn trả cái giá quá đắt như thế cả. Và, như cách nói vui. Tôi không muốn nổi tiếng bằng một lệnh truy nã. Tôi cũng không muốn người ta nhắc đến Đan Lê là nhắc đến scandal.

Sau "tai bay vạ gió", MC Đan Lê cũng đã tìm được bến đỗ của đời mình. Người đẹp đã lên xe hoa hôm 2/10 vừa rồi.

Lê có nghĩ mình nổi tiếng hơn trước?

Tôi không so sánh.

Lê có vẻ rất cẩn thận?

Tôi là người cẩn trọng. Không phải là “rất”, mà chỉ là cẩn trọng. Có mâu thuẫn không khi một người cẩn trọng như thế lại gặp một tin đồn như vụ việc vừa rồi? Tôi không nghĩ là mâu thuẫn. Như tôi đã nói, tai họa là một thứ không thể nào biết trước được vì sao lại có và sẽ xảy ra lúc nào.

Lê đã nhiều lần phát biểu rằng mình là người kín tiếng, nhưng sự kín tiếng đôi khi cũng không phải là điều có lợi khi bạn là một người của công chúng và nhận được nhiều sự quan tâm.

Không có cái gì là có lợi hoàn toàn và cũng không có gì là bất lợi hoàn toàn. Với tôi, tất cả mọi việc đều là tương đối, và khi mình lựa chọn cách sống nào mình sẽ chấp nhận tất cả những điều tốt cũng như điều xấu nó mang tới. Nó cũng như một câu nói mà tôi tâm niệm: Làm cái gì không quan trọng mà làm như thế nào mới quan trọng.

Một Tăng Thanh Hà "không phân bua" trước scandal




(SVVN) Cái tên Tăng Thanh Hà ngày càng trở nên “hút khách” hơn trong thời gian gần đây, và theo quy luật của cuộc sống (hay của giới giải trí?), sự quan tâm bao giờ cũng “bị” kéo theo những phiền toái. Nghệ sĩ càng nổi tiếng thì càng dễ “dính” scandal.


Hà có phải là người dễ bị tác động bởi scandal?
Bảy năm nay từ khi đi làm phim, trong công việc khác, làm người của công chúng, chưa bao giờ tôi bị tác động hoặc ảnh hưởng. Mình đã chọn công việc này, chấp nhận là người của công chúng rồi thì mình phải chịu. Cuộc sống của tôi rất cân bằng, không hề có sức ép gì từ công việc hay dư luận.

Tôi còn là người rất dễ quên. Quên là quên hẳn. Chỉ giữ cho cuộc sống của mình những niềm vui và bỏ qua những chuyện làm mình stress. Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ, quên được thì nên quên.

Ngay cả đối với những tin đồn về việc Hà có “đại gia chống lưng”?
Như thế nào gọi là có đại gia? Và có đại gia để được gì?

Thuận lợi hơn trong công việc, có người “đỡ đầu” chẳng hạn?
Tin đồn muôn thuở vẫn là tin đồn. Tôi không quan tâm đến những chuyện như vậy. Bản thân mình biết mình đang làm cái gì, như thế nào. Cuộc sống, nhất là của nghệ sĩ, không thể tránh được những điều đó. Đã là người của công chúng thì phải sẵn sàng đối mặt với những vấn đề đó. Mình là người không muốn làm người khác buồn và cũng muốn được người ta đối xử lại như vậy. Nhưng đã có những chuyện ngoài mong muốn của mình xảy ra. Mình thấy thất vọng.




Nhưng sẽ thế nào, nếu scandal đó lại làm ảnh hưởng đến danh dự và công việc?
Đối với tôi, quan trọng nhất là những đồng nghiệp, những người cộng tác biết mình đang làm gì, mình như thế nào. Tôi không bao giờ muốn nói về tin đồn hay đi phân bua với một người nào đó về những điều dư luận đang xôn xao. Tôi luôn sống hết mình, sống thật với mình. Không có sự khác biệt giữa một Tăng Thanh Hà diễn viên với Tăng Thanh Hà của đời thường. Tôi luôn ý thức được rằng mình vừa là người của xã hội, của công chúng và của gia đình, mọi người đang đặt niềm tin vào mình, vì vậy không bao giờ sợ điều tiếng gì.

Một buổi sáng ra đường, nhìn thấy những người xung quanh “soi” mình bằng ánh mắt thiếu thiện cảm, Hà sẽ phản ứng như thế nào?
Trong cuộc sống mình cứ sống hết mình và làm mọi việc hết mình. Những điều xảy ra ngoài tầm kiểm soát của mình - cái tốt xấu mà scandal mang lại bản thân mình không thể kiểm soát được, mình cũng không hối tiếc. Người nghệ sĩ ra đường thì chuyện xì xầm bàn tán là điều không tránh khỏi, và mình cũng không quan tâm người ta đang bàn tán về điều gì. Tôi sẽ thẳng người bước đi bình thường.




Khi bước chân vào nghề, Hà có nghĩ rằng mình sẽ gặp những scandal như thế?
Có chứ. Tôi luôn ý thức được điều đó, và luôn chuẩn bị để mình không bị sốc khi gặp phải. Cuộc sống rồi sẽ rèn luyện mình.

Ở nước ngoài những chuyện như thế là bình thường, và scandal là một phần cuộc sống của người nghệ sĩ?
Có thể thấy ở VN mình nhắc đến scandal là xấu, mình chưa hề có khái niệm scandal tốt để lăng xê hình ảnh. Bạn ra đường và hỏi một người câu đơn giản: Scandal là gì? - Người ta sẽ lập tức nghĩ ngay nghĩ đến những chuyện xấu.

Thử nghĩ đến một chuyện vui vui. Hà mua một chú chim có thể thay đổi màu lông về nhà. Ngày đầu tiên nó màu xanh lam, hôm sau màu vàng, hôm sau nữa màu đỏ và đến ngày thứ tư thì là màu đen. Hà nghĩ rằng đến ngày thứ năm chú chim sẽ có màu gì? (vẫn là màu đen; lại quay về màu xanh lam; chuyển sang một màu khác; màu vàng?)



Sẽ chuyển sang một màu khác chứ, vì bản thân nó có khả năng thay đổi màu mà, nên mỗi ngày nó sẽ thay đổi một màu khác nhau để thích ứng với môi trường sống.

Hà cũng như chú chim đó, có thể đổi màu để thích nghi?
Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây. Cuộc sống bắt mình phải như vậy.