Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Đích ngắm của thời trang khêu gợi




(SVVN) Khuất phục trước ma thuật của quảng cáo, các nam ngôi sao thể thao đang có xu hướng phô trương thể xác trước ống kính. Và theo Mark Simpson, cha đẻ của cụm từ "metrosexual"(*), kiểu khoe thân xác trên các phương tiện truyền thông như vậy đã gần chạm tới ranh giới của khiêu dâm.

Sao thể thao cũng là sao thời trang

Mới đây, tờ Dayly News của New York đã đăng tải một loạt ảnh chụp những cầu thủ bóng bầu dục của "đội tuyển" New Zealand và Nam Phi trong trang phục của Adam đang tranh bóng trên một bãi biển đầy nắng gió ở New Zealand. Những cầu thủ khoả thân này thực chất chỉ là những anh chàng nghiệp dư đang tham dự vào một trận bóng khoả thân, được tổ chức hàng năm.

Ai có thể chỉ trích sự kích động thái quá này của các phương tiện truyền thông? Mới năm ngoái thôi, các bức ảnh quảng cáo cho Cúp bóng bầu dục thế giới dán đầy các ga xe điện ngầm, trong đó các cầu thủ đứng chen chúc đang có cử chỉ âu yếm nhau. Đấy là còn chưa kể đến ảnh các cầu thủ bóng đá như Freddie Ljungberg hay David Beckham phô bày cơ bắp trên cạnh xe bus.

Liếc mắt qua bất kì nơi nào, chúng ta cũng có cảm giác thể thao, quảng cáo và thời trang đang bắt tay với nhau để tạo nên một dòng sản phẩm thời trang đầy béo bở: thời trang thể thao khêu gợi. Các ngôi sao thể thao đã trở thành những ngôi sao của dòng thời trang này.


Mỗi năm, đội tuyển Pháp xuất bản một cuốn lịch khêu gợi mang tên Những vị thần của sân vận động in ảnh các cầu thủ khoả thân đang cọ xà phòng cho nhau dưới vòi hoa sen, tất nhiên các bức ảnh đều được dùng kĩ thuật để đánh bóng sao cho đạt được hiệu quả hình ảnh tối ưu.

Ngay trước Cúp bóng đá Thế giới năm 2006, hãng thời trang Dolce & Gabbana đã đặt hàng nhiếp ảnh gia thời trang Mariano Vivanco chụp các thành viên của của đội tuyển Ý trước tủ quần áo, cơ thể bóng dầu và chỉ bận độc quần slip của hãng. Các bức ảnh nhanh chóng được đặt tại những khu vực quảng cáo có nhiều người xem nhất. Có thể nói, từ thời điểm đó, thế giới đã phải phủ phục dưới chân của người Ý.

Chỉ yêu người trong gương?

Để thu hút sự chú ý của công chúng trong thời đại tốc độ cao, ngành quảng cáo thời trang nam giới chỉ có thể hứa hẹn với chúng ta những bức ảnh tập thể dưới vòi hoa sen, với các vận động viên da trơn láng, thoa dầu bóng và cơ bắp cuồn cuộn.

Và nếu những bức ảnh khiêu dâm này có mang chút hơi hướng của dân gay thì cũng dễ hiểu thôi. Bởi trước tiên, nó thu hút sự chú ý của công chúng và thứ hai, những người đồng tính là khách hàng trung thành đồng thời cũng là những người định ra các xu hướng mốt mới - đặc biệt là khi liên quan đến cơ thể đàn ông (Bản thân Dolce và Gabbana cũng là dân gay).


Điều này không và chưa bao giờ liên quan đến phụ nữ. Những kẻ thuộc dạng metrosexual chắc chắn là có thể yêu phụ nữ, họ thậm chí còn có thể yêu mãnh liệt hơn cả thế hệ của cha ông họ. Nhưng ngược lại với lớp người đi trước, họ lại chỉ biết yêu bản thân mình và quên đi cách yêu những bóng dáng yêu kiều.

Trong cuốn sách The Future of Men (Tương lai của nam giới), Marian Salzman đã tán thành phong cách điển hình của rất nhiều phụ nữ ngày nay, đó là coi những tiến bộ nữ quyền là thành quả, tuy nhiên từ chối vinh danh chúng bằng những vương miện đắc thắng: bởi nếu phụ nữ không cần đàn ông để trở thành một con người hoàn hảo thì có thể, đàn ông cũng chẳng cần đến phụ nữ nữa.

Theo Salzman, nam giới cần phải cư xử giống phụ nữ hơn - có nghĩa là chăm sóc và bảo vệ gia đình nhiều hơn- đồng thời cũng phải giống nam giới hơn nữa. Tuy nhiên, trái ngược với những điều này, có vẻ như càng ngày nam giới càng tiến tới kết luận là chỉ có hình ảnh phản chiếu trong gương mới yêu họ thực sự và cũng chỉ nó là đáng để yêu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét